Trong ba năm học trên Bảo Lộc, trong hơn 800 ngày đêm trên cái trị trấn lạnh lẽo, buồn thui ấy, đó là buổi tối duy nhất tôi đã không thể ngủ được.
During three years in Bao Loc, in more than 800 days and nights in that cool, boring town, that was the only night I couldn’t get to sleep
Đi thăm Bác Luận sau buổi cơm chiều, tôi vội về nhà, cố gắng ngủ sớm như thường lệ, nhưng một ánh mắt của một người con gái đã khiến cho mọi thứ đảo lộn, đã khiến cho tôi mất ngủ, đã tạo cho tôi một niềm an ủi, một làn gió ấm áp thổi suốt vào những ngày tháng còn lại trên Bảo Lộc của tôi- riêng tôi thôi.
After visiting Uncle Luan, I hurried home, trying to sleep as early as usual, but the girl’s eyes made everything diverse, making me stay awake, comforting me, giving me a warm breeze blowing through my remaining days in Bao Loc, just for me.
Từ trong cái ngỏ bên phải Trạm xá của quân đội, xéo ngang nhà thờ Bảo Lộc, dẩn ra con đường cái, tôi bước đi khá nhanh về như mọi ngày.
From an alley on right side of the military medical station, across Bao Loc church, leading to the 20th highway, I walked home pretty fast as usual.
Ngày ngày, việc học được bao nhiêu, hiểu thêm bao nhiêu, giải được bao nhiêu bài toán đã trở thành hơn nhiều so với bất cứ ai khác.
Day by day, how much to learn, how much to understand, how many difficult math problems to be solved became more important to me than any else.
Ngày ngày, việc lên giường ngủ đúng giờ thế nào để dậy đúng giờ vào sáng hôm sau thế nào là việc chẳng làm ai ở Nông Lâm Súc bận tâm bằng tôi cả.
Day by day, my going to bed on time to wake up on time the following morning was what no one cared but me.
Đang ung dung bước đi như một gã trung niên đa đoan thế sự, tôi bổng giật mình.
Walking slowly as a gentle middle- aged guy, I suddenly startled.
Một tia sáng, như một ánh chớp trong một góc trời ẩm ướt lạnh giá, rọi sáng khắp mọi ngõ ngách, mọi nơi được đậy kín, khóa chặt hai chân tôi.
A lightning- like shining a cold corner of the sky brightening every covered place in my soul, tied my legs.
Tôi không còn bước đi nỗi nữa dẩu cho nhiều lần tôi bước ngang lớp Canh Nông, nhiều lần tôi bắt gặp cái nhìn của nàng trong gần 3 năm học.
I no longer could walk any further although I had passed by in front her Agricultural class seeing the lovely light in her eyes many times for almost 3 years.
Tối hôm ấy, cạnh người bạn gái, đang chờ mấy trái bắp nướng, Bích Vân đã nhìn tôi với ánh mắt sáng quắt, mừng rỡ, thúc giục, thân thiết hay với nỗi ngạc nhiên thú vị.
That evening, next to a girlfriend who was waiting for a smoked corn, Bich Van looked at me with her bright eager happy friendly eyes or even with an interesting surprise.
Tôi không nhận ra người đứng cạnh bên nàng có lẽ vì cái vùng sáng ấy làm lòa mắt tôi chăng.
I didn’t recognize a girl standing next to her. Maybe, that ray of light blinded me.
Có lẽ vì ngoài nàng ra, không còn ai có thể làm tôi rung động. Ánh sáng làm nhòe tất cả nhưng tôi còn nhận ra hai nụ cười của họ, thân thiện, chào hỏi, thôi thúc tôi dừng lại, bảo tôi bước đến gần và và…. gì gì đó mà tôi không hình dung ra được.
Có lẽ vì ngoài nàng ra, không còn ai có thể làm tôi rung động.Perhaps, no one else but she could make me moved. Ánh sáng làm nhòe tất cả nhưng tôi còn nhận ra hai nụ cười của họ, thân thiện, chào hỏi, thôi thúc tôi dừng lại, bảo tôi bước đến gần và và…. The light made everything blurry but I could still recognize two of them smiling, friendily, greeting me, calling me to stop, telling me to step closer and and .... gì gì đó mà tôi không hình dung ra được. something that I did not imagine. Day by day, how much I studied, how much I understood, I got through more hard mathematics than any one elses. Trời tháng mười một lạnh. Trong cái áo len sát nách, tôi cảm thấy nóng bừng như đang ở một góc sa mạc. Tôi cảm thấy toát mồ hôi lạnh như kẻ bị bị sốt rét. Tôi cảm thấy bị giam cầm trong hai ánh mắt, hai nụ cười của họ.
It was cold in December. Wearing a sweater, I felt as hot as I were in a corner of a desert. I sweat as if I were suffering Malaria. Tôi cảm thấy bị giam cầm trong hai ánh mắt, hai nụ cười của họ. I felt I was held captive in their two eyes and smiles.
Tôi thấy lạnh cóng hai chân, khập khiễng như một con thú con vừa trúng đạn ngay tim, viên đạn ngọt ngào. Tôi thấy ngực áo ẩm ướt.
My legs were like being frozen making my steps unstable just like an animal having been shot at its heart with a sweet bullet. I felt my chest wet.
Máu nóng làm tôi bừng tỉnh. Tôi thấy mình như một tên tử tù đang đứng trước một đội binh lính vừa nhả đạn.
The Máu nóng làm tôi bừng tỉnh. Tôi thấy mình như một tên tử tù đang đứng trước một đội binh lính vừa nhả đạn.warm of blood made me alert. I fell like a prisoner facing a group of soldiers just firing me to commit my death sentence. Tôi thấy mình như một khất sĩ bước ngang ngôi nhà thân yêu với một ánh mắt thương yêu của ai đấy mời gọi vào nhà.
Tôi thấy mình như một khất sĩ bước ngang ngôi nhà thân yêu với một ánh mắt thương yêu của ai đấy mời gọi vào nhà.
I feel like a mendicant friar who walked by his lovely house with some family members’ eyes calling. Tôi thấy mình như một đứa bé con, ngu ngơ không biết chạy đến nhận người đang chờ phát cho món quà xứng đáng.
Tôi thấy mình như một đứa bé con, ngu ngơ không biết chạy đến nhận người đang chờ phát cho món quà xứng đáng.
I fell like a baby child, ignoring stupidly not running to get a worthy gift form people waiting to offer him. Tôi thấy hai tai nhưng bỏng cháy như chúng đang bị bà bán bắp nướng kia vô tình đưa lên vĩ than nóng đỏ.Mặt tôi cũng bừng nóng theo.
Tôi thấy hai tai nhưng bỏng cháy như chúng đang bị bà bán bắp nướng kia vô tình đưa lên vĩ than nóng đỏ.
I felt my two ears were burnt on the coal oven by the street vendor accidentally.
Mặt tôi cũng bừng nóng theo. Tôi ước chi tôi đã có thể ngã quỵ xuống.
My face became hot too. Tôi ước chi tôi đã có thể ngã quỵ xuống.I wished I could have collapsed. Tôi ước chi tôi chết đi cho rồi.
Tôi ước chi tôi chết đi cho rồi. Tôi ước chi trái đất ngừng quay, thời gian dừng lại.
I wished I would die. Tôi ước chi trái đất ngừng quay, thời gian dừng lại. I wished the earth would stop spinning and the time would stop going by. Tôi ước gì chỉ còn có nàng với tôi thôi để tôi có đủ bình tỉnh, bước đến trước mặt nàng, cầm lấy tay nàng, và như có một sức mạnh thần kỳ, hỏi nàng một câu,
Tôi ước gì chỉ còn có nàng với tôi thôi để tôi có đủ bình tỉnh, bước đến trước mặt nàng, cầm lấy tay nàng, và như có một sức mạnh thần kỳ, hỏi nàng một câu,
I wished there were only us making me confident enough to step in front of her to hold her hands, and as having a powerful miracle, to ask her a question, “Có phải anh là người mà em tìm kiếm không?” hoặc
“Em có nghe thấy anh đang thầm nói gì không?”
Is it me you are looking for? OrHave you heard what my heart whispers?
Nhưng mơ ước chỉ là mơ ước.
Nhưng mơ ước chỉ là mơ ước. Tôi ngu si dại khờ.
But dreams were just dreams. Tôi ngu si dại khờ.I was simply foolish. Tôi- một đứa con ngoan của mẹ tôi- chỉ biết bước đi tiếp.
Tôi- một đứa con ngoan của mẹ tôi- chỉ biết bước đi tiếp.
I - my mother's good child- just knew to keep on walking ahead. Tôi thậm chí đã không mĩm cười đáp trả.
Tôi thậm chí đã không mĩm cười đáp trả. Tôi có thể làm nàng rất đau, cái đau bị vờ vĩnh, bị xem thường.
I did not even smile back. Tôi có thể làm nàng rất đau, cái đau bị vờ vĩnh, bị xem thường. I could make her very painful, a pain of being ignored or, to say the least, insulted. Tôi có thể làm nàng rơi lệ.
Tôi có thể làm nàng rơi lệ. Giọt lệ kia sẽ có thể trị giá như những viên kim cương mà suốt cả đời làm việc của tôi không thể bù đắp được.
I could have made her cry. Giọt lệ kia sẽ có thể trị giá như một viên kim cương mà suốt cả đời làm việc của tôi không thể bù đắp được. There would be tears of valuable diamonds, that throughout my working life, I can not be compensate.
Hướng về phía họ, tôi gật đầu nhẹ, rồi hướng mắt ra đường, tiếp tục bước đi ra.
Towards them, I nodded slightly, looked at the road ahead of me and continued walking out. Tôi như vừa nhìn thấy mẹ tôi đang đứng trước.
Tôi như vừa nhìn thấy mẹ tôi đang đứng trước. Bà nhìn tôi và không nói gì.
It was as if I were just seeing my mother facing me. Bà nhìn tôi và không nói gì. Gương mặt đượm buồn khiến bà trông thấy già đi nhiều. Tôi bước thật nhanh đến để nắm tay bà. She looked at me and said nothing.
Gương mặt đượm buồn khiến bà trông thấy già đi nhiều. Tôi bước thật nhanh đến để nắm tay bà.
Her sad face made her look much older. I was quick to step ahead to grasp her hands. Nhưng ánh sáng đèn đường đã làm cho hình ảnh ấy tan biến mất.
Nhưng ánh sáng đèn đường đã làm cho hình ảnh ấy tan biến mất.
But the road light made the image vanish. Tôi bỏ mặt BV và người con gái ấy đứng ngẩn ngơ như tôi đã từng trước đó bỏ rất nhiều cuộc vui, nhiều chầu cà phê, nhiều lần đi ngao du đến khuya của mấy đứa bạn trong lớp.
Tôi đã bỏ mặt B.V và người con gái ấy đứng ngẩn ngơ như tôi đã từng trước đó bỏ rất nhiều cuộc vui, nhiều chầu cà phê, nhiều lần đi ngao du đến khuya của mấy đứa bạn trong lớp.
I left BV and the girl there wondering as I had previously denied my classmates’ a lot of fun, having coffee, wandering several times so late.
Nhưng tôi không bao giờ bỏ cái buổi tối của tôi, buổi học, buổi “mài bút nghiên đèn sách” của tôi.
Hướng về phía họ, tôi gật đầu nhẹ, rồi hướng mắt ra đường, tiếp tục bước đi ra.But I never missed my evenings, studying times, my working hard for the coming college entrance exam. Nhưng tôi không bỏ cái buổi tối của tôi, buổi học, buổi “mài bút nghiên đèn sách” của tôi. Trên đường về, xuống dốc, tôi cảm thấy không nhẹ nhàng như hàng ngày.
On the way, down the slope, I did not feel as easy as I did everyday. Tôi muốn vụt chạy nhanh về phòng trọ để kịp vùi người vào trong chăn, úp mặt xuống gối.
Tôi muốn vụt chạy nhanh về phòng trọ để kịp vùi người vào trong chăn, úp mặt xuống gối.
I wanted to run quickly to my rental room to lose myself in the blanket, facing down on the pillow. Tôi muốn chìm vào bóng tối, chìm vào đống hỗn độn của công thức, các định nghĩa, các quy luật cứng ngắt khó hiểu.
Tôi muốn chìm vào bóng tối, chìm vào đống hỗn độn của công thức, các định nghĩa, các quy luật cứng ngắt khó hiểu.
I wanted to sink into the dark, sink into a chaotic pile of formulas, definitions, hard confusing un-memorable rules. Tôi muốn được mẹ tôi ôm tôi vào lòng.
Tôi muốn được mẹ tôi ôm tôi vào lòng. Tôi muốn khóc thật nhiều trong vòng tay của bà, người tôi yêu thương hơn ai hết trên cuộc đời này.
I wanted my mom to hold me. Tôi muốn khóc thật nhiều trong vòng tay của bà, người tôi yêu thương hơn ai hết trên cuộc đời này. I wanted to cry so much in her arms whom I loved more than anyone else in the world. Làm sao tôi nói cho nàng hiểu bao nhiêu nhiều tôi thương mẹ tôi.
Làm sao tôi nói cho nàng hiểu bao nhiêu nhiều tôi thương mẹ tôi. Làm sao tôi giải thích bao nhiêu nhiều tôi cần nụ cười ánh mắt của nàng.
How could I tell BV how much I would love my mom. Làm sao tôi giải thích bao nhiêu nhiều tôi cần nụ cười ánh mắt của nàng. Làm sao tôi diển tả được bao nhiêu nhiều tôi muốn có một tương lai tốt đẹp cho tôi và người tôi yêu thương khi mà tôi không có những thuận lợi như nhiều kẻ khác quanh tôi. How could I explain how much I needed BV’s smiles and her eyes.
Làm sao tôi diển tả được bao nhiêu nhiều tôi muốn có một tương lai tốt đẹp cho tôi và người tôi yêu thương khi mà tôi không có những thuận lợi như nhiều kẻ khác quanh tôi.
How would I express how much I wanted to have a better future for me and my be-loved ones when I did not have as many advantages as many others around me did.
Tôi muốn được mẹ tôi hiểu rằng tôi luôn là niềm tự hào, là người mẹ tôi đặt niềm tin, là người mẹ tôi có thể trông cậy- và là kẻ không hề phụ lòng bà- kẻ không phí một giây khắc nào trên Bảo Lộc để rèn luyện.
I wished my mother to understand that I would always be her pride whom she could count on and who would never betray her who never would lose any second to study.
Tôi ước gì mẹ tôi có mặt ngay lúc ấy để gật gù, mĩm cười hoặc chỉ để chau mày nhìn tôi.
Tôi muốn được mẹ tôi hiểu rằng tôi luôn là niềm tự hào, là chổ mẹ tôi đặt niềm tin, là người mẹ tôi có thể trông cậy- người không hề phụ lòng bà- người không phí một giây khắc nào trên Bảo Lộc để rèn luyện.Tôi ước gì mẹ tôi có mặt ngay lúc ấy để gật gù, mĩm cười hoặc chỉ để chau mày nhìn tôi.I wished my mother to be there nodding her head, smiling or just raising her eyebrows at me. Thương yêu nhau trong tuổi học trò có thể rất vô hại hoặc vô cùng tai hại.
Falling in love during school time can either be harmless or extremely harmful.
Ai mà biết được những điều gì ảnh hưởng đến việc học.
No body would know what would affect their studies.
Nhưng ai cũng biết rằng việc nén lòng lại khiến cho đèn học sáng hơn, trang sách dể hiểu hơn, bài thi trở nên nhẹ nhàng hơn.
But everyone knows that restraining could make the lights brighter, the pages more comprehensive and the tests easier.
Và mọi bà mẹ đều muốn các con của họ yêu họ hơn ai hết. Tôi yêu mẹ.
Tôi xin mẹ đi học. Tôi chưa hề làm bà buồn.
All mothers would want their children to love them more than anyone else.Tôi yêu mẹ. I love my mom. Tôi xin mẹ đi học. I asked her to school. Tôi chưa hề làm bà buồn. I never made her sad.
Tôi chưa hề thất lời hứa- đi đâu- bao nhiêu lâu. Tôi chưa hề tự đánh mất mình. Và đặc biệt, tôi phải làm cho mẹ tôi gấp hai lần vừa lòng- một cho riêng bà còn một kia cho sự ganh tị với ba tôi. Tôi phải là hai lần tốt hơn bất cứ ai khác.
Thương yêu nhau trong tuổi học trò có thể rất vô hại hoặc vô cùng tai hại. Ai mà biết được những điều gì ảnh hưởng đến việc học. Nhưng ai cũng biết rằng việc nén lòng lại cho đèn học sáng hơn, trang sách dể hiểu hơn, bài thi trở nên nhẹ nhàng hơn và mọi bà mẹ đều muốn các con của họ yêu họ hơn ai hết.I never would break my promises -where to go- how long to stay. I've never lost myself. Và đặc biệt, tôi phải làm cho mẹ tôi gấp hai lần vừa lòng- một cho riêng bà còn một kia cho sự ganh tị với ba tôi. And especially, I must make my mother pleased twice one for her own the other for her envy. Tôi phải là hai lần tốt hơn bất cứ ai khác. I must be better than anyone else twice.
Buổi tối hôm ấy có thể cũng là một đêm khó ngủ với nàng. Nàng có thể nguyền rủa tôi. Nàng có thể mong sao tôi biến mất đi.
That evening, it would also be a difficult night for her to sleep . Nàng có thể nguyền rủa tôi. She could curse me. Nàng có thể mong sao tôi biến mất đi. She could wish that I would vanish. Nàng có thể vờ tôi ngay ngày hôm sau.
Nàng có thể vờ tôi ngay ngày hôm sau. Nàng có thể nhờ người trao tôi một mãnh giấy nhỏ,
She could ignore me in the following day. Nàng có thể nhờ người trao tôi một mãnh giấy nhỏ, She could require someone give me a small piece of paper, “Anh có biết anh đã làm tôi đau như thế nào không?”
"Do you know how much you hurt me?"
Một buổi sau đó, tôi có thể tự tay trao cho nàng một một bức thư phúc đáp nhỏ. Trong đó, điều khiến nàng chú ý nhất là,
One day later, I could give her a small replying note. Trong đó, điều khiến nàng chú ý nhất là, In it, what would make her concerned the most would be,
“ Làm sao anh có thể dùng lời văn để mô tả anh cảm thấy thế nào về em, về tình thương anh dành cho mẹ anh và bao nhiêu vất vả anh phải trải qua để vào được đại học- bước đầu tiên trong việc lập một cơ nghiệp. ” "How can I put it into words to describe how I felt about you, about the love for my mother and how hard I would suffer to go to college- the first step in making a living.”
Bảo Lộc có một người kẻ một sức hút mãnh liệt, một sự kêu gọi ngọt ngào khiến tôi luôn nhớ về, luôn muốn viết về và luôn muốn kể cho nhiều người nghe.
Bao Loc has a strong person who has a powerful attraction, a sweet call making me always recall, always write about it and always want to tell more. Từ tối hôm đó đến nay tôi mới thố lộ.
Từ tối hôm đó đến nay tôi mới thố lộ. Đây là nơi tôi vượt qua nỗi khó khăn nhất của bất cứ một thanh niên nào: tình học trò, và tốt nghiệp trung học.
From that night until now, I have just revealed. Đây là nơi tôi vượt qua nỗi khó khăn nhất của bất cứ một thanh niên nào: tình học trò, và tốt nghiệp trung học.That was where I overcame the most difficulties than any young guys’: students’ love, and highschool graduation. Tôi không bao giờ có thể tạo dựng lại cái khoảnh khắc đó được nữa nhưng cái cảm giác ấy thì vẫn còn khá nguyên vẹn một cách thật đẹp.
Tôi không bao giờ có thể tạo dựng lại cái khoảnh khắc đó được nữa nhưng cái cảm giác ấy thì vẫn còn khá nguyên vẹn, đẹp đẻ. I could never create that moment again but that feeling is still intact, very beautifuly. Rạch Giá tháng 8, 2010
Lương Ngọc Thành- Thành Xì TL 71
No comments:
Post a Comment