Vì luôn luôn là một học trò hạng trung bình cho nên lần duy nhất tôi được thầy cô khen phải là lần tôi nhớ nhất. Học lớp 7, năm 1967 trường Phan Thanh Giản, thầy Trần Văn Quy đã chấm hạng nhì bài văn của tôi: “Kể lại một chuyện trong gia đình mà em nhớ rỏ nhất.” sau khi đã phát các bài luận hay, điểm sơ lược những điểm độc đáo.
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, dĩ nhiên là tôi không có nhiều kỷ niệm đẹp. Khoảng thời thơ ấu của tôi nhuộm màu nâu xám buồn bả. Ba tôi thường bị thuyên chuyển chổ làm việc và cả nhà tôi phải sống trong cảnh thiếu thốn bất ổn và không có nhiều tiện nghi. Vì vừa là con cả và vừa là con trai duy nhất, ba tôi được ông bà nội tôi nuông chìu hết mức. Từ bé đến lúc lập gia đình, ba tôi chẳng có một thành tựu, đặc điểm gì hay một sở trường gì, một học lực hay một cá tính tốt nào. Có vợ sớm, vào lính sớm, ba tôi là một người đàn ông rất bình thường của thời kỳ đó. Từ lúc có chị hai tôi cho đến khi sinh tôi ra, ba tôi chẳng hề làm điều gì khiến cho má tôi hạnh phúc và từ lúc tôi có trí khôn cho đến lúc tôi viết ra bài luận ấy, ba tôi cũng chẳng tạo cho tôi một cảm nhận tốt đẹp nào về “cái vai trò làm trụ cột gia đình”- của ông cả.
Mẹ tôi giỏi việc nội trợ. Bà không xài hoang phí, không có thói hư tật xấu nào. Má tôi có chơi bài nhưng không mắc nợ. Bà không gây một việc lớn nhỏ nào khả dĩ khiến ông ta bực tức, khiến ông ta bê tha. Tôi không làm bất cứ điều gì gây tổn thương tình cảm giửa hai cha con ngoại trừ việc tôi viết ra những gì tôi nghe thấy khi hai ông bà cải cọ với nhau. Giá như tôi có thể có ý kiến với họ, tôi chỉ xin hai người nên thấp giọng xuống hoặc ba tôi nên xoa dịu mẹ tôi thay vì lớn tiếng trả lại.
Ba tôi có trách nhiệm làm ra tiền. Má tôi đóng vai trò của một người thợ nấu và người đầy tớ trong nhà. “Còn chúng tôi?” tôi thường tự hỏi. Bên Nội tôi đã chưa hề có ý kiến, giúp đở chúng tôi ngoại trừ cái mục bứơu của mẹ tôi được ông nội tôi “mang đi”- nếu quả đúng như thế. Tôi không nhớ một điều tốt đẹp thương yêu nào từ ba tôi cả. Những lúc có mặt ở nhà, ba tôi hoặc là đầy mùi rượu hoặc là bận uống rượu với những người đàn ông khác trong xóm hay với những ông bạn lính từ đơn vị đến. Có vẻ như ba tôi không còn thương 4 chị em tôi nữa. Có thể ba tôi hiện có một gia đình khác. Cuối tuần, bên nhà hàng xóm, cả nhà và những người thân đến dùng bửa cơm chung. Tiếng cười nói, tiếng nô đùa của mấy đứa trẻ con vang vang. Bên nhà tôi, không có một điều gì khiến bất kỳ ai vui vẻ cả. Cái thế giới đó không phải cho em trai tôi, một đứa con trai hiếu động, nhạy cảm, dễ nản lòng nhục ý chí và đặc biệt nhất là bạo dạn.
(còn tiếp)
No comments:
Post a Comment