Như một trong những kẻ học xa nhà, tôi được mời đi dạy kèm nhưng cương quyết không nhận thù lao và không bao giờ quên người cô trò nhỏ ấy được.
As among those going to school far from home, I was invited to tutor but I firmly refused to get paid and I would never forget my little learner.
Không ai biết tại sao một tuần ba lần, trong buổi cơm ở quán Thiện, tôi rất ít nói, ăn rất nhanh và sau đó vội vả ra về.
No one knew why 3 times a week, at Thien’s diner, so quiet, I ate quickly and left in a hurry.
Tôi đem đến cô học trò nhỏ một thứ tình yêu thương trìu mến tinh khôi đến nổi mỗi khi ra về, ngang qua tượng đức mẹ, tôi thấy mình nhẹ tênh, bay bổng.
I brough her such a kind of soft pure love that while on the back, walking by the statue of Maria, I fell like flying slightly.
Mỗi buổi dạy xong về, tôi ngủ ngon hơn, sáng hôm sau học được nhanh hơn. Cô bé cần tôi dạy kèm còn tôi thì cần có cô học trò để tôi chỉ ra cái gì có trong tim óc tôi.
After giving her a lesson each day, I slept better, took my following day lesson quickier. She needed me to tutor her while I needed her to show what was in my mind.
Bà Tâm chủ nhà rất hài lòng vì cô cháu gái mồ côi học hành tiến bộ. Ông Tâm hết mực ngưỡng mộ tôi vì sự cần mẫn, nhỏ nhẹ, và đàng hoàng của tôi người đã dạy cô cháu nhỏ của ông một bài học lớn.
My land lady- Mrs Tam- was so pleased with her orphan niece’s making progress. Mr.Tam was so impressed by the industrious, delicated- well behaved manner of me who taught his little niece a big lesson.
Thủy Tiên mất bố mẹ hồi còn rất ít tuổi. Sống với ông bà ở Biên Hòa cho đến tuổi chớm biết yêu, cô bé đã khiến cho ông bà già đi nhiều hơn trước tuổi, khóc nhiều hơn cười vui và cầu nguyện nhiều hơn bất cứ ai khác.
Thuy Tien’s parents passed away when she was small. Raised by her grand parents till falling in love the first time, she made them much more older, cry more and pray more than anyone else.
Như nhiều học sinh đệ nhất cấp khác, Thủy Tiên học yếu từ ngay năm đệ thất. Hai năm sau, cô gái bé nhỏ ấy biết yêu và xúyt bỏ nhà đi theo nhóm trai trẻ trong lớp.
Like most of the secondary school girls, on her 6 th grade, Thuy Tien learned badly. The following 2 years, she started falling in love and nearly left home for her young male classmates.
Ông Bà Năm mang cô cháu tội nghiệp lên Bảo Lộc một tuần như là cách cùng với cô chạy trốn, như là cách để họ khây khỏa, để mong tìm ra một lối thoát.
Mr. and Mrs. Nam took their poor niece to Bao Loc as a way to run away, to be released and to be able to find out a solution.
Khi Ông Bà Tâm đưa họ đến nhà trọ chúng tôi để hái trái cây ngay sau gian bếp nhỏ tăm tối lúc tôi đang làm cơm chiều, cuối năm học lớp 11, tháng 4 năm 1973, họ mới nhận ra rằng trên đời này có một người nam sinh, cần cù khéo léo trong chuyện bếp núc, chăm chỉ trong chuyện học hành và rất nghiêm khắc trong việc đưa tình yêu thương mẹ vào trong cuộc sống thường nhật như tôi.
While Mr. and Mrs Tam took them to my rental house to pick up some fruits right on a tree behind my dark small kitchen as I was preparing dinner, on my 11th grade, April in 1973, they just realized in the world there was a school boy who was skillfully good at cooking, studiously good at schoolwork and strickly putting the love for Mom into daily activities like me.
Về lại Biên Hòa, Thủy Tiên liền chớm thay đổi. Cô xin ông bà mua cho một cây đàn guita.
Coming back to Bien Hoa, Thuy Tien started to change. She begged her grandparents to let her buy a guitar.
Cô nài nỉ một khoản tiền để đi học thêm và cuối cùng nàng quyết định xin ông bà cho lên Bảo Lộc để sống với Bác Tâm bất chấp bao nhiêu lần ông bà nội ôm nàng khóc.
She insited on having an amount of money for her extra lessons and finally she decided to move to be with her aunt and uncle Tam despite such many times her grandparents’ embracing her crying.
Biết tôi chuyển sang ở chung với Tài Bột, Ông Tâm đến tìm tôi tại nhà trọ mới và trịnh trọng ngỏ lời,
Knowing I moved to stay with Tai Bot, Mr. Tam found me at my room and formally announced,
“Anh Thành này, biết anh có thể giúp được cô cháu nhỏ của tôi nhiều điều, xin anh đến ở với chúng tôi làm gia sư. Xin anh nhận lời giúp chúng tôi nhé. Chúa nhân từ sẽ ở cùng với chúng ta.”
“Hey, Thanh, believing you would help our little niece many things, we would like to ask you to be her tutor. Please help us. God bless you!”
Tôi, ái ngại, rụt rè và bị chạm tự ái, với giọng Bắc tôi đã cố tập được, trả lời,
Embarrassed, hesitated and hurt, with a Northern accent I had tried, I replied,
“Cám ơn Bác Tâm đã nói thế. Cháu chỉ giúp được chút ít thôi vì cháu phải lo chuyện bài vỡ năm nay nữa cơ. Cháu còn phải viết thư về xin phép mẹ cháu trước đã.”
“Thank you for saying so. I’m just able to help a little as I have to focus on my school year lessons. Somehow, I have to write home to ask my Mom for a permission.”
Ngồi cạnh bên, chăm chú nghe câu chuyện, Ông Phúc chủ nhà thêm vào,
“Bác Tâm đây đã nói thế thì anh xem nhín ra ít giờ để giúp cho cô cháu tội nghiệp. Ngay như anh lớn nhà tôi đây này, cứ hết lời khen anh, cứ hết dạ lo học từ ngày anh dọn đến đây ở với chúng tôi.”
Sitting beside, upon listening to our conversation, my land lord Mr. Phuc added,
“Since Mr. Tam has said so, you should spend some time helping their poor niece. You see, my eldest son has just praised you for your putting all your mind and heart on learning since you moved here.
Ông Tâm sốt sắng kết luận,
“Anh nhận lời cho chúng tôi vui nhé. Tôi sẽ đi Cần Thơ gặp mẹ anh để xin phép cho anh nhé. Anh cho tôi địa chỉ nhé.”
Mr. Tam quickly concluded,
“We’re very glad if you say yes. I will go to Can Tho to ask your Mom for a permission for you. Give me your address, will you?”
Tôi đành nhận lời và tuần ba buổi, từ 7 giờ 15 phút tôi đến nhà dạy kèm cho Thủy Tiên đến 8 giờ 45.
I had to accept their invitation, 3 days a week, from 7:15 to 8:45 to tutor Thuy Tien.
Vì học yếu và có vài lần gián đoạn, Tiên chỉ vào học được lớp 8 trường Tư Thục Cộng Hòa. Mất mát nhiều thứ hơn tôi, nhưng giờ đây cô bé có cái thứ tôi đang rất thèm, tình thương yêu của những người thân.
Due to bad school records and some interuptions, Tien got an admission to go to Cong Hoa Private Highschool, on grade 8th. Losing more than I did, but then she had something I desired- love from those who she was related.
Nội tôi dường như quên mất tôi, đứa cháu nội lớn ngoan ngoãn nhất. Ba tôi còn đấy ở Sài Gòn, nhưng ông chẳng hề biết tôi học gì ở trên này, bao nhiêu thứ tôi thiếu thốn.
My grandma seemed to forget me, her eldest and most obedient grand son. My father was still there-in Sai Gon- but he never knew what I was learning here, how much I was in need.
Khi cho tay vào nước lạnh, tắm với nước lạnh, tôi muốn cái lạnh của nước hòa vào cái lạnh trong tim tôi hoặc làm nguội lại quả tim tôi- đang như rực lửa- một loại lửa không ai có.
Putting hands into cold water, having a cold shower, I wanted the cold of water to mix my cold heart or to calm down my burning heart- the flame noone ever had.
Xem nàng như một cô em gái, tôi uốn nắn nàng từ chút một. Ngoài những công thức, bài tập khó, bài văn dài dòng khó hiểu, tôi chỉ nàng phải trả lời thế nào, viết văn như thế nào, xin phép hai Bác như thế nào và viết thư về cho ông bà nội như thế nào.
Considering her a small sister, I drilled her every little thing. Besides difficult formulas, exercises, and long complicated passages, I showed her how to reply, to write compositions, to ask her aunt for permission and to write her grand parents.
Thủy Tiên khoe tôi điểm cao trong lớp và những lời khen ngợi của mọi người. Tôi mỉm cười với cô bé,
“Thầy vui lắm nhưng vẫn muốn nhỏ được nhiều hơn thế.”
Thuy Tien showed me the high grades everyone’s compliments to her, I smiled at the girl,
“I am so glad but I still want you to get more than that.”
Tôi không cho điểm trên những trang vỡ, bài tập nhưng tôi chỉ, như một ông giáo già hoặc như người anh lớn tuổi, vuốt nhẹ mái tóc rất dài mượt mà của nàng- thứ tôi luôn luôn yêu thích-
I didn’t give her scores on her note books, her exercises but as either an old teacher or older brother I soflly rubbed on her long straight smooth hair- which I always prefered.
Tôi phải dạy nàng nhiều điều đơn giản các môn học phức tạp, toán, lý hóa, Anh Văn và Việt Văn.
I had to teacher her many simple stuffs, difficult subjects, Math, Physics, Chemistry, English and Viet Namese language.
Tôi đến rất đều đặn và cô bé trở nên rất ngoan ngoãn. Sau khi được tôi chỉ dạy một hoặc hai lần thôi, nàng hiểu và làm ngay được.
I came regularly and she became so obedient. After being taught once or twice, she got it and made it.
Tôi vui lòng với nàng nhưng có lẻ nàng rất hạnh phúc mỗi khi có tôi đến.
I felt pleased with her but she did feel happy whenever I was with her.
Một lần tôi bệnh, ngoài bác sĩ Hồng Vân, chị y tá giúp tôi, tôi còn có một thân nhân hết mực chăm sóc tôi- Thủy Tiên.
Once I got sick, besides, Dr. Hong Van and her nurse’s help, I had a relative who took a very good care of me- Thuy Tien.
Cô bé đút cho tôi từng muỗng sữa nhỏ. Cô bé lau mặt tôi bằng khăn ấm và luôn sờ trên trán tôi. Tôi cố nhắm nghiền mắt lại mỗi khi tay của cô bé chạm vào người tôi .
She fed me every spoon of milk. She cleaned my face with a handkerchief and often rubbed my forehead. I tried to close my eyes tight whenever she touched me.
Tôi nhận ra một phong bì nhỏ mầu hồng và một cái hoa hồng nhỏ do Thủy Tiên cố tình để lại trên giường. Trong đó có vài hàng chữ nhỏ nhắn mực tím do cô ấy rất nắn nót,
I realized a small pink note and a small red rose she left on my bed on purpose. Inside, there were something she wrote very neatly in purple ink.
“Anh Thành!
Dù còn nhỏ nhưng em biết là em thật sự yêu anh.
Nói cho em nghe anh nghĩ sao về em. Anh có yêu em không?
Lê Thị Thủy Tiên.”
“Dear Thanh!
Though I am still young, I know I do love you.
Tell me what you think of me. Do you love me?
Thuy Tien Thi Le”
Để gián tiếp trả lời Thủy Tiên, vịn lý do sắp thi tốt nghiệp, tôi xin nghỉ dạy kèm và lể phép chào Ông Bà Tâm. Tôi đã không nhận cái phong bì Ông Tâm dúi vào áo khoác tôi đang mặc.
To inderectly reply her, due to preparing for the coming exam, I asked Mr. and Mrs. Tam to stop and politely say goodbye. I refuse to receive an envelop he tried to put into my coat’s pocket.
Khi về đến nhà sau khi xong lớp 12, đầu tháng 5- 1974, tôi mới biết rằng Ông Tâm đã dắt Thủy Tiên xuống Cần Thơ gặp mẹ tôi để thăm bà và ông khẩn khoản yêu cầu mẹ tôi nhận, ngoài những lời cảm ơn, một số tiền khoản 5 lần tiền mẹ tôi gởi cho tôi hàng tháng học trên Bảo Lộc.
Upon coming back home after finishing high school, early May- 1974, I got to know that Mr. Tam along with Thuy Tien came to Can Tho to meet my Mom and begged her to get- besides their thanks- an amount of money which was 5 times greater than that she sent me every month to study in Bao Loc.
Âm thầm, cô bé nhờ mẹ trao cho tôi một cái hộp nhỏ, bên trong chứa đầy mái tóc dài của nàng.
Silently, she asked my Mom to hand me a box, fully carrying her long hair.
Rạch Giá Dec 30, 2010
Lương Ngọc Thành
No comments:
Post a Comment