Nếu không phải vì tình yêu của người mẹ nuôi của tôi, tôi không bao giờ đã có thể trở thành người như tôi bây giờ và nếu không nghe theo lời khuyên của bà, có khi tôi không bao giờ sống tại Rạch Giá như thế này.
Thật khá dể dàng để được đi cùng với một bạn học này trên một chuyến xe buýt ra Chợ Lớn, nhưng thật khó mà gặp một người bạn học cũ khác trên xe buýt đó khi nó tạm dừng đèn đỏ tại ngả tư Trần Bình Trọng- Trần Hưng Đạo. Điều đó xảy ra với tôi như là trang đầu tiên của một cuốn truyện dài rất đáng đọc, “Người mẹ nuôi của tôi.”
Nhận ngay ra thằng bạn NLS Bảo Lộc cũ, tôi nhoài người ra cửa xe, kêu thật to tên nó,
"Trọng Cọp"
Đang uống cà phê trên vỉa hè, nhận ngay ra tôi, Trọng Cọp đáp trả thật nhanh.
"Thành Xì hả? Xuống xe đi!"
Tôi thoát xuống xe kịp lúc. Từ giây phút đó, tôi trở nên thoải mái hơn vì tôi có nơi để đến mỗi cuối tuần khi tôi muốn hoặc ở có thể với Trọng Cọp và gia đình nó. Chúng tôi chỉ có một điểm chung duy nhất- xem bóng đá. Chúng tôi đã học 3 năm với nhau cùng một lớp Thủy Lâm trên Bảo Lộc nhưng trong tâm trạng, tính cách, sở thích và tình cảnh khác nhau. Là con trưởng trong một gia đình lao động nhưng khá sung túc. Không vào được đại học, hắn ở lại nhà, một gia đình trong xóm lao động, thấy buồn chán. Vì vậy, khi có tôi đến, nó vui ra mặt và làm cả nhà rộn rịp hơn lên. Mỗi chủ nhật của tháng mười năm 1975 sau khi ăn trưa, đi xem bóng đá, nó chở tôi đến trạm xe buýt Sài Gòn- Thủ Đức. Nó dúi vào túi tôi một ít tiền để đi xe và hẹn gặp tôi tuần sau đó.
Đôi khi tôi xuống thăm ngoại tôi ở Tham Lương trước khi ghé nhà Trọng Cọp. Một lần như vậy, tôi đến nhà của nó một buổi sáng sớm chủ nhật. Tôi không thể nhớ chính xác lý do tại sao nó đã vắng nhà ngày hôm đó. Đó là lần đầu tiên tôi ra về sớm, thui thủi, buồn bả. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại đến bến xe Biên Hòa thay vì Thủ Đức như bao nhiêu lần trước đó. Lạ lùng thay ngay sau khi tôi lên xe, một bà hành khách trạc hơn tuổi mẹ tôi chen lên cái ghế còn lại bên cạnh tôi.
Đôi khi tôi xuống thăm ngoại tôi ở Tham Lương trước khi ghé nhà Trọng Cọp. Một lần như vậy, tôi đến nhà của nó một buổi sáng sớm chủ nhật. Tôi không thể nhớ chính xác lý do tại sao nó đã vắng nhà ngày hôm đó. Đó là lần đầu tiên tôi ra về sớm, thui thủi, buồn bả. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại đến bến xe Biên Hòa thay vì Thủ Đức như bao nhiêu lần trước đó. Lạ lùng thay ngay sau khi tôi lên xe, một bà hành khách trạc hơn tuổi mẹ tôi chen lên cái ghế còn lại bên cạnh tôi.
Khi xe chúng tôi trên đường Điện Biên Phủ, bà đã bắt đầu trò chuyện,
"Cậu đi Biên Hòa hả?"
"Dạ, không, cháu chỉ đi THỦ ĐỨC thôi."
Tôi trả lời một cách lịch sự.
"Dì cũng đi Thủ Đức nữa"
"Dì cũng đi Thủ Đức nữa"
Bà nhanh chóng hỏi tiếp,
"Cháu đang làm gì ở đó?"
"Cháu vẫn còn học ở trường"
"Cháu vẫn còn học ở trường"
Tôi nhẹ nhàng trả lời..
"Thế à?"
"Thế à?"
Người đàn bà cảm thấy vui mừng như thể bà được nói chuyện với ai đó thân mật. Bà ấy nói với tôi sau đó là bà đã nghĩ rằng tôi đã là một lính ngụy thấy tôi đội một berret nỉ màu đen. Bà kể cho tôi nghe rằng bà ấy đến thăm vị phó giám đốc của con trai thứ ba xin cho anh ta tiếp tục đi làm. Đổi lại, tôi nói ra bất cứ điều gì bà đã muốn biết. Trong khi nói chuyện, tôi thản nhiên đưa cho bà xem cái căn cước của tôi. Chữ lót của tên tôi trùng với tên của cô gái áp út và tôi có ngoại hình giống với thằng con trai đã vượt biên qua Mỹ
Tôi cũng đã kể cho bà ấy nghe tôi cảm thấy không hạnh phúc như thế nào bất an như thế nào khi phải tiếp tục đi học. Bất ngờ thay, bà ấy nói với tôi rằng bà ấy đã có rất nhiều con và luôn luôn muốn làm con cái hạnh phúc để chúng học giỏi.
Vì chỉ đến cái nhà đối diện trường của tôi, bà hứa đến xem phòng ký túc xá của tôi sớm. Tôi đã nói với bạn cùng phòng của tôi những gì đã xảy ra ngay sau khi tôi đến vào phòng của tôi. Họ tất cả đã tò mò muốn xem và điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Tôi nhận ra rằng tôi nhìn đồng hồ rất thường xuyên. Sau đó không lâu, bà xuất hiện tại cổng trường. Tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa tủi thân phận khi đi cùng với bà ấy vào phòng ký túc xá của tôi.
Việc đầu tiên bà nhận thấy là cây đàn guitar của tôi. Bà nói với tôi rằng người con gái út đã rất thích chơi đàn.Tất nhiên, tôi được yêu cầu đàn một đọan yêu thích và tôi đã ngoan ngõan vâng lời. Thực sự, tôi đã không có một cảm giác gắn dính giữa hai chúng tôi. Đó chỉ là một sự trùng hợp.
Sau khi một chuyến đi ngắn, bà ấy đã bảo tôi đến gặp bà cuối tuần này. Bà ấy bắt tôi hứa đi hứa lại. Tôi tiển bà ra tới cổng và đợi xe buýt với những cảm xúc khó tả.
Sau khi một chuyến đi ngắn, bà ấy đã bảo tôi đến gặp bà cuối tuần này. Bà ấy bắt tôi hứa đi hứa lại. Tôi tiển bà ra tới cổng và đợi xe buýt với những cảm xúc khó tả.
(còn tiếp)
No comments:
Post a Comment