Wednesday, 18 April 2012

BÀI LUẬN VĂN

    Vì luôn luôn là một học trò hạng trung bình cho nên lần duy nhất tôi được thầy cô khen phải là lần tôi nhớ nhất. Học lớp 7, năm 1967 trường Phan Thanh Giản, thầy Trần Văn Quy đã chấm hạng nhì bài văn của tôi: “Kể lại một chuyện trong gia đình mà em nhớ rỏ nhất.” sau khi đã phát các bài luận hay, điểm sơ lược những điểm độc đáo.
    Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, dĩ nhiên là tôi không có nhiều kỷ niệm đẹp. Khoảng thời thơ ấu của tôi nhuộm màu nâu xám buồn bả. Ba tôi thường bị thuyên chuyển chổ làm việc và cả nhà tôi phải sống trong cảnh thiếu thốn bất ổn và không có nhiều tiện nghi. Vì vừa là con cả và vừa là con trai duy nhất, ba tôi được ông bà nội tôi nuông chìu hết mức. Từ bé đến lúc lập gia đình, ba tôi chẳng có một thành tựu, đặc điểm gì hay một sở trường gì, một học lực hay một cá tính tốt nào. Có vợ sớm, vào lính sớm, ba tôi là một người đàn ông rất bình thường của thời kỳ đó. Từ lúc có chị hai tôi cho đến khi sinh tôi ra, ba tôi chẳng hề làm điều gì khiến cho má tôi hạnh phúc và từ lúc tôi có trí khôn cho đến lúc tôi viết ra bài luận ấy, ba tôi cũng chẳng tạo cho tôi một cảm nhận tốt đẹp nào về “cái vai trò làm trụ cột gia đình”- của ông cả.
  Mẹ tôi giỏi việc nội trợ. Bà không xài hoang phí, không có thói hư tật xấu nào. Má tôi có chơi bài nhưng không mắc nợ. Bà không gây một việc lớn nhỏ nào khả dĩ khiến ông ta bực tức, khiến ông ta bê tha. Tôi không làm bất cứ điều gì gây tổn thương tình cảm giửa hai cha con ngoại trừ việc tôi viết ra những gì tôi nghe thấy khi hai ông bà cải cọ với nhau. Giá như tôi có thể có ý kiến với họ, tôi chỉ xin hai người nên thấp giọng xuống hoặc ba tôi nên xoa dịu mẹ tôi thay vì lớn tiếng trả lại.
    Ba tôi có trách nhiệm làm ra tiền. Má tôi đóng vai trò của một người thợ nấu và người đầy tớ trong nhà. “Còn chúng tôi?” tôi thường tự hỏi. Bên Nội tôi đã chưa hề có ý kiến, giúp đở chúng tôi ngoại trừ cái mục bứơu của mẹ tôi được ông nội tôi “mang đi”- nếu quả đúng như thế. Tôi không nhớ một điều tốt đẹp thương yêu nào từ ba tôi cả. Những lúc có mặt ở nhà, ba tôi hoặc là đầy mùi rượu hoặc là bận uống rượu với những người đàn ông khác trong xóm hay với những ông bạn lính từ đơn vị đến. Có vẻ như ba tôi không còn thương 4 chị em tôi nữa. Có thể ba tôi hiện có một gia đình khác. Cuối tuần, bên nhà hàng xóm, cả nhà và những người thân đến dùng bửa cơm chung. Tiếng cười nói, tiếng nô đùa của mấy đứa trẻ con vang vang. Bên nhà tôi, không có một điều gì khiến bất kỳ ai vui vẻ cả. Cái thế giới đó không phải cho em trai tôi, một đứa con trai hiếu động, nhạy cảm, dễ nản lòng nhục ý chí và đặc biệt nhất là bạo dạn.
                                                             (còn tiếp)

CHỊ HOA TRANG- 2

Ai trong nhà tôi, kể luôn chị Hoa Trang, cũng có nỗi niềm riêng, điều mà hàm chứa một sự thật rất nhân bản: thiếu tình thương.
    Mẹ tôi cố làm kiếm tiền và cố quên hết mọi thứ. Cái thứ em tôi và tôi cần là sự thương yêu chăm sóc, sự quan tâm đến việc học hành của chúng tôi. Chị tôi cố phụ giúp cho mẹ vui nhưng chị ấy cũng cần cái riêng tư cho bản thân chị. Chị tán gẩu và dạo phố với một vài chị bạn hàng xóm khi có ngày nghỉ. Tôi nghe họ kể về anh Hùng này, anh Tuấn nọ. Họ cần bạn trai, họ cần người bầu bạn. Em tôi, từ khi ba tôi bỏ nhà đi, cũng đã bỏ học. Suốt ngày lêu lỏng, nó kết bạn cùng lứa tuổi, đi lang thang, quậy phá, uống rượu, hút thuốc. Nó rất cần tình thương yêu của mẹ, chị, và của anh lắm chứ. Tôi cũng giống như mọi người, thế thôi?
    Tôi cần một người kề cận, trò chuyện, an ủi và chăm sóc. Chị Trang có hai điều khổ hơn tôi: trọ học và phải phụ công việc nhà như một “con sen”. Chúng tôi có chung một không gian, chung một hoàn cảnh và chúng tôi có chung lứa tuổi dậy thì. Chúng tôi có điều phải hàng ngày: đi học và làm bài tập. Chúng tôi có nhau như một chất kết dính cần thiết. Tôi ước gì chị ấy là chị ruột của tôi. Tôi mơ ước phải chị ấy là con trai cũng được. Tôi ước gì chị ấy nhanh chóng có người bạn trai. Tôi ước phải chị ấy nhỏ tuổi hơn tôi và cũng có lần tôi ước hoặc tôi hoặc chị ta biến mất.
     Trong lớp tôi thuộc loại hơn trung bình. Trong đội bóng rổ tôi cũng chơi hơn nấc hạng đó. Tôi siêng đi tập vì đó là cách duy nhất khiến tôi khá hơn, tự tin hơn Phùng Trương có dạo đến nhà tôi chở tôi đi tập mỗi sáng. Chưa bao giờ chị Trang vẻ khen tặng anh chàng “đẹp trai và vóc dáng đẹp nhất trong lớp tôi”. Khi tôi thay xong bộ đồ đi tập, chị ấy ngắm tôi cái cách một bà chị nhìn cậu em trai, một chút dò xét, một chút để ý đến áo quần và có cái gì tôi cảm thấy nhột nhạt. Ngoài Chú Hải hàng tháng ghé đây hỏi thăm, chị Trang chưa hề có khách hay bạn học ghé chơi. Có lần chị hỏi tôi,
“Thành có biết con gái thích cái gì nhất không?”
“Ai mà biết!”
“Thành có bạn gái bao giờ chưa?
“Đâu có đâu?”
Chị ta ra điều thuyết giảng,
“Con gái thích được chăm sóc, được để ý đến, được khen tặng. Con gái thích được chăm sóc ai đó, được thương yêu ai đó. ”
Tôi cảm thấy nóng đỏ trên hai vành tai và một phần trên mặt. Tôi cố hỏi,
“Chị có thích như vậy không?”
“Chứ Trang là cái gì? Trang không phải là con gái sao?”
Tôi thật sự bị chị ấy lôi cuốn vào cuộc thảo luận ấy.
“Trang thích điều ngược lại. Trang thích có người để chăm sóc, có người để Trang khen tặng và có người để Trang lưu ý đến.”
Tôi đoán ra ý của chị ấy nhanh như cái cách chị ta bộc bạch. Tôi không quá đần độn để nhận ra rằng chị ấy ngày càng thích tôi. Tôi chớm lo sợ. Tôi không biết phải nói ra điều này thế nào. Tôi không biết có nên để mọi việc diển ra như thế hay….
 “Thành muốn bạn gái không? Trang giới thiệu cho.
Thành đang suy nghĩ gì vậy?”
“Có suy nghĩ gì đâu?”
Tôi thấy mặt nóng bừng như bị sốt. Mồ hôi tay rịn ra, nhịp thở tăng lên và toàn thân ướt như vừa bị xông hơi xong. Tôi nín lặng nhưng tôi lòng tôi rộn lên một cơn sóng to. Tôi không muốn thấy chị Hoa Trang buồn. Tôi không muốn làm cho bất cứ ai phải phật lòng, khó chịu, khó xử.
“Không có gì đâu?”
“Có người thích Thành lắm đó.”
“Thôi mà!”
Chị Hoa Trang nghiên đầu để rủ mái tóc mỏng tràn lên bờ vai rất gầy, tựa cắm trên lòng bàn tay trái đang chống trên bàn, chỉ hỏi tôi như một bà chị hỏi đứa em trai,
“Thành đang nghĩ gì vậy?”
Tôi cuối gầm xuống, tay vân vê tờ giấy nháp, gần nhầu nát trong lòng bàn tay, tôi lí nhí trả lời,
“Đang nghĩ về việc đi Bảo Lộc học để làm kiểm lâm.”
Chị bất ngờ nắm tay tôi,
“Trang ý muốn hỏi đang bây giờ nè.”
Tôi rụt tay rất nhanh rồi ù té chạy nhanh ra sân trước. Tôi muốn đứng yên ở đó thật lâu cho đến khi mẹ tôi đi làm về. Tôi muốn hóa thành một nhánh trong cây mận ở góc sân. Tôi muốn…
“Thành ơi! Đèn sắp hết dầu rồi nè.” Chị ấy réo gọi tôi.
“Chút nữa có điện lại mà.” Tôi đáp nhát gừng mà không quay vào trong.
“Thành chỉ cất cái bình dầu giùm coi.”
“Thì ở ngay góc tủ chén đó.”
“Trang sợ lắm. Thành đi lấy giùm đi.”
Tôi liếc nhìn lại và nhận ra ánh đèn dầu rất yếu ớt. Tim đèn vừa cháy lụn hay sắp hết dầu như lời chị Trang nói. Vì không muốn mẹ tôi rầy vì để tắt đèn. Tôi nhanh chân bước vào nhà. Thật khó cho một thằng con trai nhỏ tuổi như tôi trong lúc mà một thiếu nữ cố tình tìm cách bắt chẹt. Tôi nhận thấy tay tôi hơi rung và ánh mắt long lanh của chị Hoa Trang.
Đã quen việc cầm cấy đèn dầu đi xuống sau nhà tối om, tôi không có gì để e ngại. Nhưng lúc đó ngay đàng sau tôi, một thiếu nữ đi ngay sau bước chân tôi, hơi thở như phà vào gáy của tôi. Người phía sau ấy rất dể dàng ôm choàng lấy người tôi, quật ngã tôi một cách dể dàng. Ánh đèn dầu không đủ làm sáng tỏ cái định của chị Trang trong khi mà cái dự tính đi Bảo Lộc của tôi thì sáng trưng như đêm trăng rằm.
“Thành chờ Trang một ít.”
     Vòng tay mềm mại của chị ấy vừa choàng qua cái vòng bụng khá thon chắc của tôi. Hơi thở nóng ấm của chị ta làm tôi nổi gai ốc. Chị ấy áp sát người vào tôi khi mà tôi như bị thôi miên tự nảy giờ. Tôi đưa một tay cố gở hai cánh tay của người thiếu nữ đang tấn công tôi từ phía sau. Cây đèn rơi xuống vở toang khi mà Hoa Trang vừa xoay người tôi lại rồi ôm ghì tôi vào sát thân thể nóng bừng của y thị như thể nó đang bốc cháy.
    “Thành Xì ơi!” Sao nhà tối thui vậy.”
    Tiếng gọi của thằng Hậu đã cứu tôi. Ánh đèn của cái bật lửa nhỏ nhoi ấy như ngọn đèn hải đăng đưa con tàu mất phương hướng của tôi vào bờ. Chị Hoa Trang vội vả bước lên gác sau trong khi tôi vừa quay nhanh ra phía trước vừa trả lời thằng Hậu- vị cứu tinh-
“Tao đang tìm cái bật lửa.”
                                                   Rạch Giá Jul- 15- 2009
                                                              Lương Ngọc Thành



CHỊ HOA TRANG

Biết ba tôi vừa rời bỏ gia đình, một người làm chung đơn vị với ông ta đã gởi cô con gái đầu lòng- Hoa Trang- đến trọ học và phụ việc cho nhà tôi người suýt chút nữa đã gây một thảm kịch trong đời tôi.
Năm ấy tôi vừa vào lớp đệ lục, 1968. Năm ấy chị tôi vừa hết lớp đệ tứ phải nghỉ học để đi làm với mẹ tôi. Nhà tôi trống vắng, không có ai kiểm soát khiến em tôi bỏ học. Trong nhà cả bốn người chúng tôi buồn bả vì vắng người đàn ông, người cha nên sự có mặt của chị Hoa Trang có ý nghĩa khá đặc biệt đối với tôi.  
    Chị Hoa Trang cao, hơi gầy. Có mái tóc khá dài và gương mặt cũng khá dài khiến chị ta trông như cao hơn. Không xinh đẹp lắm nhưng chị ấy có một dáng đi rất uyển chuyển, rất đặc biệt. Không có nhiều điều để nói, chị ấy thường hỏi chuyện tôi, người có nhiều thời giờ với chị ấy nhất. Chỉ hỏi tôi xem tôi có bạn gái chưa, hoặc có ai để ‎ý đến tôi chưa. Chị tò mò muốn xem tôi thích thứ gì nhất, ghét loại người nào nhất. Chị thậm chí hỏi tôi xem điều gì của phụ nữ làm tôi quan tâm nhất. Chị Hoa Trang cũng tự thố lộ rằng đã chưa có ai để mắt đến chị cả. Chị ấy học lớp đệ ngũ hai năm ở trường tư thục, Võ Văn, vì nhà xa và vì gia đình chị không được đầm ấm lắm. Là chị cả, Hoa Trang đã phải lo toan mọi việc cho hai cô em, vất vả với bà mẹ đau bệnh khá thường xuyên. Nhiều lần chị ấy muốn nghỉ học. Chính Chú Hải, ba của Hoa Trang, cũng nhiều lần muốn cho chị đi làm gì đấy để phụ với chú, chia sẻ một ít chi phí. Đồng lương của một hạ sĩ quan không đủ cho gia đình chú. Không có vợ bé, nhưng chú Hải có một điểm hơn hẳn ba tôi, đánh bài. Chú Hải có thể chơi “xì phé” thâu đêm suốt sáng. Rất nhiều lần chú mượn tiền má tôi và đã có một vài lần trong lúc túng quẩn, chú muốn tống chị vào cái quán bar nào đó để nhận một khoản tiền.
    Đến ở với chúng tôi, một cô gái tuổi 15, vốn bất hạnh, thiếu thốn, nghèo khổ chị Hoa Trang như sống trong một gia đình khá giả, yên bình hơn và có một cái gì đó chị cảm thấy hơn hẳn ở nhà. Trong những ngày đầu, chị e thẹn ít nói. Trong những ngày ấy tôi rất ngại ngùng. Trong tuổi dậy thì, tôi thấy có cái gì khó giải thích khi chúng tôi nhìn nhau. Tôi không thể nào không thẹn đỏ mặt khi chị ấy bước ra từ phòng tắm trong bộ đồ ngủ mỏng manh, mái tóc dài tóc ướt sũng. Tôi không thể nào không bối rối khi nhìn thấy chị ấy từ trên gác bước xuống trong cái rope hơi ngắn, sốc sếch, hở hang một cách vô tình hay cố ý. Tôi làm sao không đỏ mặt khi chị ấy chạm vào người tôi. Tôi không thể nào học được lâu khi chị ấy ngồi chung bàn học với tôi, cạnh bên hay đối diện. Không ai trong nhà để ý thấy chị ta thường chăm chú nhìn tôi những khi tôi đi tập bóng rổ về, những khi tôi đưa mẹ tôi đi làm hoặc ngay cả khi tôi thay quần áo đi học. Có đôi khi chúng tôi cùng ra khỏi nhà một lúc, sánh vai nhau một đoạn đường. Chị đi thẳng xuống đường Nguyễn An Ninh đến trường Võ Văn còn tôi quẹo trái trên đại lộ Hòa Bình để đến trường Phan Thanh Giản.
    Em tôi luôn vắng nhà trong những ngày mẹ và chị tôi đi làm ca tối. Đó là những lúc chị Hoa Trang luôn tươi như hoa. Có lẻ chị đã lẻn vào phòng chị tôi để lấy trộm một chai nước hoa nào đó. Tôi ngửi mùi thơm rất ngọt ngào khi hai đứa tôi ngồi học bài trong phòng khách. Chị ta có khi hỏi tôi vài bài toán và cũng có khi giải thích bài học khó giúp tôi. Tôi có khi thấy ấm áp và cũng có khi rất lạnh. Tôi không hiểu tại sao tôi rung lên, nổi gai ốc mỗi khi chị ấy chạm vào tôi hoặc từ phía sau chồm trên lưng tôi. Ai mà biết được tại sao chị ấy lại làm như vậy. Tôi giấu kín chuyện này như người con gái giấu giếm nụ hôn đầu vậy. Tôi càng có vẻ không phản ứng gì, chị Hoa Trang càng có vẻ lạm dụng những lần đụng chạm người tôi lên như thế.
   Một hôm trước khi cả hai chuẩn bị đi học, chị ấy từ trên gác nhỏ gọi tôi lên giúp chút việc. Vốn nhanh chóng, tôi bước vội lên vài bậc cầu thang và muốn bật ngữa ra vì nhìn thấy chị ấy đang thay cái áo dài. Có một buổi tối mất điện mà mẹ và chị tôi chưa đi làm về. Tôi lo lắng hoang mang không dám ở trong nhà. Trong ánh đèn dầu lung linh, chị Hoa Trang ngồi trong phòng khách thản nhiên ngồi chống cằm nhìn tôi. Tôi ngượng ngùng bối rối và đứng tầng ngần ngay trước hàng ba hàng giờ đồng hồ. Chợt chị lên tiếng,
“Thành đứng làm gì ngoài đó lâu quá vậy?”
Tôi giả vờ như không nghe.
“Thành vào đây… nhờ chút coi?”
Tôi miễn cưỡng bước vào nhà trong khi chị ta nhìn tôi bằng nửa con mắt.
“Thành ngồi xuống đây nè.”
Tôi như bị một vị nữ phù thủy trẻ tuổi sai khiến.
“Thành có biết tại sao Trang đến đây ở không?”
Tôi lại như một tử tù ngồi trên cái nghế điện mà chị ấy là người sắp kéo cái cầu dao điện để kết thúc mọi chuyện.
“Thành có biết tại sao người ta thương nhau không?”
Tim tôi đập loạn xạ. Tôi như một tay mới tập chơi trống, cầm cặp dùi không chặc. Tôi như một gã nhà quê đi lạc. Tôi như một gã khờ vào một nơi mà hắn không biết lối ra một gã vô tình phạm tội. Tôi ước phải chi có em tôi ở nhà. Tôi tiếc rẻ phải chi mẹ và chị tôi không đi làm ca tối hôm ấy. Tôi không biết phải vùng bỏ chạy hay tiếp tục ngồi yên như thế cho đến khi chị ấy cầm lấy tay tôi,
“Thành có biết là…?”
Tôi cà lăm cà lập như một học trò không thuộc bài. Tôi bổng như một chàng vị thành niên bị bắt quả tang đang làm chuyện bậy bạ,
“Dạ…dạ biết gì chị?”
“Chị gì mà chị?Trang đâu có lớn hơn Thành bao nhiêu đâu?”
Khi rút tay lại, tôi thở phào nhẹ nhõm,
“Chú Hải nói…”
“Ba chị muốn nói Trang lớn hơn để mẹ Thành mới nhận lời chứ!”
Hóa ra chú Hải cố ý muốn đưa chị ta vào cái nhà này. Chị ta cố tình hay vô ý vừa để lộ ý định của cha mình. Tôi nhanh nhảu đứng lên để tỏ vẻ khó chịu.
“Tôi không muốn có chị ở đây nữa. Tôi sẽ kể cho mẹ tôi nghe.”
“Trang xin lỗi mà. Trang cần ở đây. Bác Hai muốn chị ở đây mà?”
“Nhưng mẹ tôi sẽ đổi ý.”
“Trang năn nỉ mà. Nếu Trang không ở đây được, chắc ba Trang tống cổ Trang vào một quán bar nào đó mất thôi.”
    Tiếng khóc ào lên của một người con gái có thể làm thay đổi mọi thứ. Tiếng khóc của chị Hoa Trang tối hôm ấy cũng đã làm mềm lòng tôi. Tôi thấy thương hại chị ấy. Tôi trách chú Hải và ba tôi. Tôi thấy tội nghiệp cho mẹ và chị tôi. Tôi tự hỏi lúc ấy thằng em của tôi đang làm gì. Và tối hôm ấy tôi thấy mình như lớn lên năm ba tuổi vậy.
                                                                 (còn tiếp)

MẸ NUÔI

     Nếu không phải vì tình yêu của người mẹ nuôi của tôi, tôi không bao giờ đã có thể trở thành người như tôi bây giờ và nếu không nghe theo lời khuyên của bà, có khi  tôi không bao giờ sống tại Rạch Giá như thế này.
     Thật khá dể dàng để được đi cùng với một bạn học này trên một chuyến xe buýt ra Chợ Lớn, nhưng thật khó mà gặp một người bạn học cũ khác trên xe buýt đó khi nó tạm dừng đèn đỏ tại ngả tư Trần Bình Trọng- Trần Hưng Đạo. Điều đó xảy ra với tôi như là trang đầu tiên của một cuốn truyện dài rất đáng đọc, “Người mẹ nuôi của tôi.”
     Nhận ngay ra thằng bạn NLS Bảo Lộc cũ, tôi nhoài người ra cửa xe, kêu thật to tên nó,
"Trọng Cọp"
Đang uống cà phê trên vỉa hè, nhận ngay ra tôi, Trọng Cọp đáp trả thật nhanh.
  "Thành Xì hả? Xuống xe đi!"
Tôi thoát xuống xe kịp lúc. Từ giây phút đó, tôi trở nên thoải mái hơn vì tôi có nơi để đến mỗi cuối tuần khi tôi muốn hoặc ở có thể với Trọng Cọp và gia đình nó. Chúng tôi chỉ có một điểm chung duy nhất- xem bóng đá. Chúng tôi đã học 3 năm với nhau cùng một lớp Thủy Lâm trên Bảo Lộc nhưng trong tâm trạng, tính cách, sở thích và tình cảnh khác nhau. Là con trưởng trong một gia đình lao động nhưng khá sung túc. Không vào được đại học, hắn ở lại nhà, một gia đình trong xóm lao động, thấy buồn chán. Vì vậy, khi có tôi đến, nó vui ra mặt và làm cả nhà rộn rịp hơn lên. Mỗi chủ nhật của tháng mười năm 1975 sau khi ăn trưa, đi xem bóng đá, nó chở tôi đến trạm xe buýt Sài Gòn- Thủ Đức. Nó dúi vào túi tôi một ít tiền để đi xe và hẹn gặp tôi tuần sau đó.
Đôi khi tôi xuống thăm ngoại tôi ở Tham Lương trước khi ghé nhà Trọng Cọp. Một lần như vậy, tôi đến nhà của nó một buổi sáng sớm chủ nhật. Tôi không thể nhớ chính xác lý do tại sao nó đã vắng nhà ngày hôm đó. Đó là lần đầu tiên tôi ra về sớm, thui thủi, buồn bả. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại đến bến xe Biên Hòa thay vì Thủ Đức như bao nhiêu lần trước đó. Lạ lùng thay ngay sau khi tôi lên xe, một bà hành khách trạc hơn tuổi mẹ tôi chen lên cái ghế còn lại bên cạnh tôi.

Khi xe chúng tôi trên đường Điện Biên Phủ, bà đã bắt đầu trò chuyện,
"Cậu đi Biên Hòa hả?"
"Dạ, không, cháu chỉ đi  THỦ ĐỨC thôi."
Tôi trả lời một cách lịch sự.
"Dì cũng đi Thủ Đức nữa"
Bà nhanh chóng hỏi tiếp,
"Cháu đang làm gì ở đó?"
"Cháu vẫn còn học ở trường"
Tôi nhẹ nhàng trả lời..
"Thế à?"
   Người đàn bà cảm thấy vui mừng như thể bà được nói chuyện với ai đó thân mật. Bà ấy nói với tôi sau đó là bà đã nghĩ rằng tôi đã là một lính ngụy thấy tôi đội một berret nỉ màu đen. Bà kể cho tôi nghe rằng bà ấy đến thăm vị phó giám đốc của con trai thứ ba xin cho anh ta tiếp tục đi làm. Đổi lại, tôi nói ra bất cứ điều gì bà đã muốn biết. Trong khi nói chuyện, tôi thản nhiên đưa cho bà xem cái căn cước của tôi. Chữ lót của tên tôi trùng với tên của cô gái áp út và tôi có ngoại hình giống với thằng con trai đã vượt biên qua Mỹ
Tôi cũng đã kể cho bà ấy nghe tôi cảm thấy không hạnh phúc như thế nào bất an như thế nào khi phải tiếp tục đi học. Bất ngờ thay, bà ấy nói với tôi rằng bà ấy đã có rất nhiều con và luôn luôn muốn làm con cái hạnh phúc để chúng học giỏi.
    Vì chỉ đến cái nhà đối diện trường của tôi, bà hứa đến xem phòng ký túc xá của tôi sớm. Tôi đã nói với bạn cùng phòng của tôi những gì đã xảy ra ngay sau khi tôi đến vào phòng của tôi. Họ tất cả đã tò mò muốn xem và điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Tôi nhận ra rằng tôi nhìn đồng hồ rất thường xuyên. Sau đó không lâu, bà xuất hiện tại cổng trường. Tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa tủi thân phận khi đi cùng với bà ấy vào phòng ký túc xá của tôi.
Việc đầu tiên bà nhận thấy là cây đàn guitar của tôi. Bà nói với tôi rằng người con gái út đã rất thích chơi đàn.Tất nhiên, tôi được yêu cầu đàn một đọan yêu thích và tôi đã ngoan ngõan vâng lời. Thực sự, tôi đã không có một cảm giác gắn dính giữa hai chúng tôi. Đó chỉ là một sự trùng hợp.
     Sau khi một chuyến đi ngắn, bà ấy đã bảo tôi đến gặp bà cuối tuần này. Bà ấy bắt tôi hứa đi hứa lại. Tôi tiển bà ra tới cổng và đợi xe buýt với những cảm xúc khó tả.
                                           (còn tiếp)

Tuesday, 17 April 2012

THAT NIGHT

    Trong ba năm học trên Bảo Lộc, trong hơn 800 ngày đêm trên cái trị trấn lạnh lẽo, buồn thui ấy, đó là buổi tối duy nhất tôi đã không thể ngủ được.
     During three years in Bao Loc, in more than 800 days and nights in that cool, boring town, that  was the only night I couldn’t get to sleep
     Đi thăm Bác Luận sau buổi cơm chiều, tôi vội về nhà, cố gắng ngủ sớm như thường lệ, nhưng một ánh mắt của một người con gái đã khiến cho mọi thứ đảo lộn, đã khiến cho tôi mất ngủ, đã tạo cho tôi một niềm an ủi, một làn gió ấm áp thổi suốt vào những ngày tháng còn lại trên Bảo Lộc của tôi- riêng tôi thôi.
     After visiting Uncle Luan, I hurried home, trying to sleep as early as usual, but the girl’s eyes made everything diverse, making me stay awake, comforting me, giving me a warm breeze blowing through my remaining days in Bao Loc, just for me.
      Từ trong cái ngỏ bên phải Trạm xá của quân đội, xéo ngang nhà thờ Bảo Lộc, dẩn ra con đường cái, tôi bước đi khá nhanh về như mọi ngày.
    From an alley on right side of the military medical station, across Bao Loc church, leading to the 20th highway, I walked home pretty fast as usual.
   Ngày ngày, việc học được bao nhiêu, hiểu thêm bao nhiêu, giải được bao nhiêu bài toán đã trở thành hơn nhiều so với bất cứ ai khác.
Day by day, how much to learn, how much to understand, how many difficult math problems to be solved became more important to me than any else.
Ngày ngày, việc lên giường ngủ đúng giờ thế nào để dậy đúng giờ vào sáng hôm sau thế nào là việc chẳng làm ai ở Nông Lâm Súc bận tâm bằng tôi cả.
 Day by day, my going to bed on time to wake up on time the following morning was what no one cared but me.
Đang ung dung bước đi như một gã trung niên đa đoan thế sự, tôi bổng giật mình.
Walking slowly as a gentle middle- aged guy, I suddenly startled.

Một tia sáng, như một ánh chớp trong một góc trời ẩm ướt lạnh giá, rọi sáng khắp mọi ngõ ngách, mọi nơi được đậy kín, khóa chặt hai chân tôi.
A lightning- like shining a cold corner of the sky brightening every covered place in my soul, tied my legs.
Tôi không còn bước đi nỗi nữa dẩu cho nhiều lần tôi bước ngang lớp Canh Nông, nhiều lần tôi bắt gặp cái nhìn của nàng trong gần 3 năm học.
I no longer could walk any further although I had passed by in front her Agricultural class seeing the lovely light in her eyes many times for almost 3 years.
Tối hôm ấy, cạnh người bạn gái, đang chờ mấy trái bắp nướng, Bích Vân đã nhìn tôi với ánh mắt sáng quắt, mừng rỡ, thúc giục, thân thiết hay với nỗi ngạc nhiên thú vị.
That evening, next to a girlfriend who was waiting for a smoked corn, Bich Van looked at me with her bright eager happy friendly eyes or even with an interesting surprise.

Tôi không nhận ra người đứng cạnh bên nàng có lẽ vì cái vùng sáng ấy làm lòa mắt tôi chăng.
I didn’t recognize a girl standing next to her. Maybe, that ray of light blinded me.  
Có lẽ vì ngoài nàng ra, không còn ai có thể làm tôi rung động. Ánh sáng làm nhòe tất cả nhưng tôi còn nhận ra hai nụ cười của họ, thân thiện, chào hỏi, thôi thúc tôi dừng lại, bảo tôi bước đến gần và và…. gì gì đó mà tôi không hình dung ra được. 
Có lẽ vì ngoài nàng ra, không còn ai có thể làm tôi rung động.Perhaps, no one else but she could make me moved. Ánh sáng làm nhòe tất cả nhưng tôi còn nhận ra hai nụ cười của họ, thân thiện, chào hỏi, thôi thúc tôi dừng lại, bảo tôi bước đến gần và và…. The light made everything blurry but I could still recognize  two of them smiling, friendily, greeting me, calling me to stop, telling me to step closer and and .... gì gì đó mà tôi không hình dung ra được. something that I did not imagine. Day by day, how much I studied, how much I understood, I got through more hard mathematics than any one elses.
     Trời tháng mười một lạnh. Trong cái áo len sát nách, tôi cảm thấy nóng bừng như đang ở một góc sa mạc. Tôi cảm thấy toát mồ hôi lạnh như kẻ bị bị sốt rét. Tôi cảm thấy bị giam cầm trong hai ánh mắt, hai nụ cười của họ.
It was cold in December. Wearing a sweater, I felt as hot as I were in a corner of a desert. I sweat as if I were suffering Malaria. Tôi cảm thấy bị giam cầm trong hai ánh mắt, hai nụ cười của họ. I felt I was held captive in their two eyes and smiles.
Tôi thấy lạnh cóng hai chân, khập khiễng như một con thú con vừa trúng đạn ngay tim, viên đạn ngọt ngào. Tôi thấy ngực áo ẩm ướt.
My legs were like being frozen making my steps unstable just like an animal having been shot at its heart with a sweet bullet. I felt my chest wet.
Máu nóng làm tôi bừng tỉnh. Tôi thấy mình như một tên tử tù đang đứng trước một đội binh lính vừa nhả đạn.
The Máu nóng làm tôi bừng tỉnh. Tôi thấy mình như một tên tử tù đang đứng trước một đội binh lính vừa nhả đạn.warm of blood made me alert. I fell like a prisoner facing a group of soldiers just firing me to commit my death sentence. Tôi thấy mình như một khất sĩ bước ngang ngôi nhà thân yêu với một ánh mắt thương yêu của ai đấy mời gọi vào nhà.
Tôi thấy mình như một khất sĩ bước ngang ngôi nhà thân yêu với một ánh mắt thương yêu của ai đấy mời gọi vào nhà.
I feel like a mendicant friar who walked by his lovely house with some family members’ eyes calling. Tôi thấy mình như một đứa bé con, ngu ngơ không biết chạy đến nhận người đang chờ phát cho món quà xứng đáng.
Tôi thấy mình như một đứa bé con, ngu ngơ không biết chạy đến nhận người đang chờ phát cho món quà xứng đáng.
I fell like a baby child, ignoring stupidly not running to get a worthy gift form people waiting to offer him. Tôi thấy hai tai nhưng bỏng cháy như chúng đang bị bà bán bắp nướng kia vô tình đưa lên vĩ than nóng đỏ.Mặt tôi cũng bừng nóng theo.
Tôi thấy hai tai nhưng bỏng cháy như chúng đang bị bà bán bắp nướng kia vô tình đưa lên vĩ than nóng đỏ.
I felt my two ears were burnt on the coal oven by the street vendor accidentally.
Mặt tôi cũng bừng nóng theo. Tôi ước chi tôi đã có thể ngã quỵ xuống.
My face became hot too. Tôi ước chi tôi đã có thể ngã quỵ xuống.I wished I could have collapsed. Tôi ước chi tôi chết đi cho rồi.
Tôi ước chi tôi chết đi cho rồi. Tôi ước chi trái đất ngừng quay, thời gian dừng lại.
I wished I would die. Tôi ước chi trái đất ngừng quay, thời gian dừng lại. I wished the earth would stop spinning and the time would stop going by. Tôi ước gì chỉ còn có nàng với tôi thôi để tôi có đủ bình tỉnh, bước đến trước mặt nàng, cầm lấy tay nàng, và như có một sức mạnh thần kỳ, hỏi nàng một câu,

Tôi ước gì chỉ còn có nàng với tôi thôi để tôi có đủ bình tỉnh, bước đến trước mặt nàng, cầm lấy tay nàng, và như có một sức mạnh thần kỳ, hỏi nàng một câu,
I wished there were only us  making me confident enough to step in front of her to hold her hands, and as having a powerful miracle, to ask her a question,

Có phải anh là người mà em tìm kiếm không?” hoặc
Em có nghe thấy anh đang thầm nói gì không?” 
Is it me you are looking for? Or
Have you heard what my heart whispers?
 Nhưng mơ ước chỉ là mơ ước.
Nhưng mơ ước chỉ là mơ ước. Tôi ngu si dại khờ.
But dreams were just dreams. Tôi ngu si dại khờ.I was simply foolish. Tôi- một đứa con ngoan của mẹ tôi- chỉ biết bước đi tiếp.  

Tôi- một đứa con ngoan của mẹ tôi- chỉ biết bước đi tiếp.
I - my mother's good child- just knew to keep on walking ahead. Tôi thậm chí đã không mĩm cười đáp trả.
Tôi thậm chí đã không mĩm cười đáp trả. Tôi có thể làm nàng rất đau, cái đau bị vờ vĩnh, bị xem thường.
I did not even smile back. Tôi có thể làm nàng rất đau, cái đau bị vờ vĩnh, bị xem thường. I could make her very painful, a pain of being ignored or, to say the least, insulted. Tôi có thể làm nàng rơi lệ.
Tôi có thể làm nàng rơi lệ. Giọt lệ kia sẽ có thể trị giá như những viên kim cương mà suốt cả đời làm việc của tôi không thể bù đắp được. 

I could have made her cry. Giọt lệ kia sẽ có thể trị giá như một viên kim cương mà suốt cả đời làm việc của tôi không thể bù đắp được. There would be tears of valuable diamonds, that throughout my working life, I can not be compensate.

    Hướng về phía họ, tôi gật đầu nhẹ, rồi hướng mắt ra đường, tiếp tục bước đi ra.
Towards them, I nodded slightly, looked at the road ahead of me and continued walking out. Tôi như vừa nhìn thấy mẹ tôi đang đứng trước.
Tôi như vừa nhìn thấy mẹ tôi đang đứng trước. Bà nhìn tôi và không nói gì.
It was as if I were just seeing my mother facing me. Bà nhìn tôi và không nói gì. Gương mặt đượm buồn khiến bà trông thấy già đi nhiều. Tôi bước thật nhanh đến để nắm tay bà. She looked at me and said nothing.
Gương mặt đượm buồn khiến bà trông thấy già đi nhiều. Tôi bước thật nhanh đến để nắm tay bà.
Her sad face made her look much older. I was quick to step ahead to grasp her hands. Nhưng ánh sáng đèn đường đã làm cho hình ảnh ấy tan biến mất.
Nhưng ánh sáng đèn đường đã làm cho hình ảnh ấy tan biến mất.
But the road light made the image vanish. Tôi bỏ mặt BV và người con gái ấy đứng ngẩn ngơ như tôi đã từng trước đó bỏ rất nhiều cuộc vui, nhiều chầu cà phê, nhiều lần đi ngao du đến khuya của mấy đứa bạn trong lớp.
Tôi đã bỏ mặt B.V và người con gái ấy đứng ngẩn ngơ như tôi đã từng trước đó bỏ rất nhiều cuộc vui, nhiều chầu cà phê, nhiều lần đi ngao du đến khuya của mấy đứa bạn trong lớp.
I left BV and the girl there wondering as I had previously denied my classmates’ a lot of fun, having coffee, wandering several times so late.

Nhưng tôi không bao giờ bỏ cái buổi tối của tôi, buổi học, buổi “mài bút nghiên đèn sách” của tôi.
Hướng về phía họ, tôi gật đầu nhẹ, rồi hướng mắt ra đường, tiếp tục bước đi ra.But I never missed my evenings, studying times, my working hard for the coming college entrance exam. Nhưng tôi không bỏ cái buổi tối của tôi, buổi học, buổi “mài bút nghiên đèn sách” của tôi.

   Trên đường về, xuống dốc, tôi cảm thấy không nhẹ nhàng như hàng ngày.
On the way, down the slope, I did not feel as easy as I did everyday. Tôi muốn vụt chạy nhanh về phòng trọ để kịp vùi người vào trong chăn, úp mặt xuống gối.  
Tôi muốn vụt chạy nhanh về phòng trọ để kịp vùi người vào trong chăn, úp mặt xuống gối.
I wanted to run quickly to my rental room to lose myself in the blanket, facing down on the pillow. Tôi muốn chìm vào bóng tối, chìm vào đống hỗn độn của công thức, các định nghĩa, các quy luật cứng ngắt khó hiểu.
Tôi muốn chìm vào bóng tối, chìm vào đống hỗn độn của  công thức, các định nghĩa, các quy luật cứng ngắt khó hiểu.
I wanted to sink into the dark, sink into a chaotic pile of formulas, definitions, hard confusing un-memorable rules. Tôi muốn được mẹ tôi ôm tôi vào lòng.
Tôi muốn được mẹ tôi ôm tôi vào lòng. Tôi muốn khóc thật nhiều trong vòng tay của bà, người tôi yêu thương hơn ai hết trên cuộc đời này.
I wanted my mom to hold me. Tôi muốn khóc thật nhiều trong vòng tay của bà, người tôi yêu thương hơn ai hết trên cuộc đời này. I wanted to cry so much in her arms whom I loved more than anyone else in the world. Làm sao tôi nói cho nàng hiểu bao nhiêu nhiều tôi thương mẹ tôi.
Làm sao tôi nói cho nàng hiểu bao nhiêu nhiều tôi thương mẹ tôi. Làm sao tôi giải thích bao nhiêu nhiều tôi cần nụ cười ánh mắt của nàng.
How could I tell BV how much I would love my mom. Làm sao tôi giải thích bao nhiêu nhiều tôi cần nụ cười ánh mắt của nàng. Làm sao tôi diển tả được bao nhiêu nhiều tôi muốn có một tương lai tốt đẹp cho tôi và người tôi yêu thương khi mà tôi không có những thuận lợi như nhiều kẻ khác quanh tôi. How could I explain how much I needed BV’s smiles and her eyes.
Làm sao tôi diển tả được bao nhiêu nhiều tôi muốn có một tương lai tốt đẹp cho tôi và người tôi yêu thương khi mà tôi không có những thuận lợi như nhiều kẻ khác quanh tôi.
How would I express how much I wanted to have a better future for me and my be-loved ones when I did not have as many advantages as many others around me did.
Tôi muốn được mẹ tôi hiểu rằng tôi luôn là niềm tự hào, là người mẹ tôi đặt niềm tin, là người mẹ tôi có thể trông cậy- và là kẻ không hề phụ lòng bà- kẻ không phí một giây khắc nào trên Bảo Lộc để rèn luyện.
I wished my mother to understand that I would always be her pride whom she could count on and who would never betray her who never would lose any second to study. 
Tôi ước gì mẹ tôi có mặt ngay lúc ấy để gật gù, mĩm cười hoặc chỉ để chau mày nhìn tôi.
Tôi muốn được mẹ tôi hiểu rằng tôi luôn là niềm tự hào, là chổ mẹ tôi đặt niềm tin, là người mẹ tôi có thể trông cậy- người không hề phụ lòng bà- người không phí một giây khắc nào trên Bảo Lộc để rèn luyện.Tôi ước gì mẹ tôi có mặt ngay lúc ấy để gật gù, mĩm cười hoặc chỉ để chau mày nhìn tôi.I wished my mother to be there nodding her head, smiling or just raising her eyebrows at me.

  Thương yêu nhau trong tuổi học trò có thể rất vô hại hoặc vô cùng tai hại.
Falling in love during school time can either be harmless or extremely harmful.
Ai mà biết được những điều gì ảnh hưởng đến việc học.
No body would know what would affect their studies.
Nhưng ai cũng biết rằng việc nén lòng lại khiến cho đèn học sáng hơn, trang sách dể hiểu hơn, bài thi trở nên nhẹ nhàng hơn.
But everyone knows that restraining could make the lights brighter, the pages more comprehensive and the tests easier.
Và mọi bà mẹ đều muốn các con của họ yêu họ hơn ai hết. Tôi yêu mẹ.
Tôi xin mẹ đi học. Tôi chưa hề làm bà buồn.
All mothers would  want their children to love them more than anyone else.Tôi yêu mẹ. I love my mom. Tôi xin mẹ đi học. I asked her to school. Tôi chưa hề làm bà buồn. I never made her sad.  

Tôi chưa hề thất lời hứa- đi đâu- bao nhiêu lâu. Tôi chưa hề tự đánh mất mình. Và đặc biệt, tôi phải làm cho mẹ tôi gấp hai lần vừa lòng- một cho riêng bà còn một kia cho sự ganh tị với ba tôi. Tôi phải là hai lần tốt hơn bất cứ ai khác.
Thương yêu nhau trong tuổi học trò có thể rất vô hại hoặc vô cùng tai hại. Ai mà biết được những điều gì ảnh hưởng đến việc học. Nhưng ai cũng biết rằng việc nén lòng lại cho đèn học sáng hơn, trang sách dể hiểu hơn, bài thi trở nên nhẹ nhàng hơn và mọi bà mẹ đều muốn các con của họ yêu họ hơn ai hết.I never would break my promises -where to go- how long to stay. I've never lost myself. Và đặc biệt, tôi phải làm cho mẹ tôi gấp hai lần vừa lòng- một cho riêng bà còn một kia cho sự ganh tị với ba tôi. And especially, I must make my mother pleased twice one for her own the other for her envy. Tôi phải là hai lần tốt hơn bất cứ ai khác. I must be better than anyone else twice.

    Buổi tối hôm ấy có thể cũng là một đêm khó ngủ với nàng. Nàng có thể nguyền rủa tôi. Nàng có thể mong sao tôi biến mất đi.
That evening, it would also be a difficult night for her to sleep . Nàng có thể nguyền rủa tôi. She could curse me. Nàng có thể mong sao tôi biến mất đi. She could wish that I would vanish. Nàng có thể vờ tôi ngay ngày hôm sau.

Nàng có thể vờ tôi ngay ngày hôm sau. Nàng có thể nhờ người trao tôi một mãnh giấy nhỏ,
She could ignore me in the following day. Nàng có thể nhờ người trao tôi một mãnh giấy nhỏ, She could require someone give me a small piece of paper,
Anh có biết anh đã làm tôi đau như thế nào không?”
"Do you know how much you hurt me?"
Một buổi sau đó, tôi có thể tự tay trao cho nàng một một bức thư phúc đáp nhỏ. Trong đó, điều khiến nàng chú ý nhất là,
One day later, I could give her a small replying note. Trong đó, điều khiến nàng chú ý nhất là, In it, what would make her concerned the most  would be,


Làm sao anh có thể dùng lời văn để mô tả anh cảm thấy thế nào về em, về tình thương anh dành cho mẹ anh và bao nhiêu vất vả anh phải trải qua để vào được đại học- bước đầu tiên trong việc lập một cơ nghiệp. "How can I put it into words  to describe how I felt about you, about the love for my mother and how hard I would suffer to go to college- the first step in making a living.”

     Bảo Lộc có một người kẻ một sức hút mãnh liệt, một sự kêu gọi ngọt ngào khiến tôi luôn nhớ về, luôn muốn viết về và luôn muốn kể cho nhiều người nghe.
Bao Loc has a strong person who has a powerful attraction, a sweet call making me always recall, always write about it and always want to tell more. Từ tối hôm đó đến nay tôi mới thố lộ.

Từ tối hôm đó đến nay tôi mới thố lộ. Đây là nơi tôi vượt qua nỗi khó khăn nhất của bất cứ một thanh niên nào: tình học trò, và tốt nghiệp trung học.  
From that night until now, I have just revealed. Đây là nơi tôi vượt qua nỗi khó khăn nhất của bất cứ một thanh niên nào: tình học trò, và tốt nghiệp trung học.That was where I overcame the most difficulties than any young guys’: students’ love, and highschool graduation.

     Tôi không bao giờ có thể tạo dựng lại cái khoảnh khắc đó được nữa nhưng cái cảm giác ấy thì vẫn còn khá nguyên vẹn một cách thật đẹp.
Tôi không bao giờ có thể tạo dựng lại cái khoảnh khắc đó được nữa nhưng cái cảm giác ấy thì vẫn còn khá nguyên vẹn, đẹp đẻ. I  could never create that moment again  but that feeling is still intact, very beautifuly.

                                                                 Rạch Giá tháng 8, 2010
                                                       Lương Ngọc Thành- Thành Xì TL 71

Monday, 9 April 2012

SINH NHẬT LẦN ĐẦU TIÊN- THE FIRST BIRTHDAY

                            
Cho cô con gái thứ 10- Như Ngọc- lên trường gọi tôi về gấp vào chiều ngày 19-8-1975, bà mẹ nuôi đã khiến tôi bật khóc vì đây là lần đầu tiên trong đời tôi có tiệc sinh nhật được tổ chức chỉ với 2 người khách và 1 ổ bánh do chính tay bà đã trước đó lén lút làm để tránh né của 10 đứa con ruột ganh tị.

Having her 10th daughter go to my school to ask me to go home urgently in late afternoon on Aug19,1975, my God mother made me cry because this was the first time in my life I had a birthday party held with only 2 guests, a birthday cake which she had secretly baked by herself to avoid her 10 blood envious chidren.

Bảo Như Ngọc lấy ra một cây nến tượng trưng, bảo tôi thắp lên xong, bà tự tay tắt đèn của phòng khách.

Telling Nhu Ngoc to get out a candle as a symbol, telling me to lit it up, she herself  turned off the lights in the living room.

Trong ánh sáng bập bùng của ngọn đèn cầy, bà nhắc tôi đọc ra một điều ước và tôi nghẹn ngào ấp úng,
“Ước chi tôi luôn có một gia đình hạnh phúc.”

In the flickering candle light, she reminded me of making a wish and I nearly cried embarrassingly,
“I wish I would always have a happy family.”

Vì hôm đó là thứ năm, tôi phải trở lên trường sáng hôm sau. Bà tinh tế bảo tôi mang phần bánh còn lại để chia cho những người trong phòng tôi.

Just only Thursday, I would have to go back to my school the following morning. She delicately told me to bring the remaining cake to share with my roommates. 

Nhìn lại chính mình, nghĩ về mẹ tôi, tôi nắm thật chặt hai bàn tay tự nhủ,
“Chỉ còn có việc học mới có thể tạo ra một khác biệt trong đời ta thôi. Ta vừa có một nguồn động viên rồi và ta chỉ cần có nhiều nổ lực hơn nữa.”

Looking back to myself, thinking of my Mom, I grasped my fingers firmly telling myself,
“Only education would help me make a difference in my life. I have just got an encouragement and I just need more efforts.”

Từ nảy đến giờ ngồi yên, Như Ngọc cảm thấy xa lạ với chính bản thân nàng, người có thừa mứa sự chăm lo thương yêu của bố lẩn mẹ nhưng không luôn làm cho họ hài lòng.

Having sit still, Nhu Ngoc felt strange to herself who had had surfeit of both care and love from both parents but not always made them pleased. 

Ai nấy lúc nào cũng cần có mẹ cha như họ lúc nào cũng cần có nước. Chỉ có kẻ mồ côi hoặc người sắp chết khát mới hiểu hơn ai hết cái giá trị của hai thứ bình thường đó.

Anyone needs parents as they always need  water. Only those whose parents passed away and who nearly die of water understand more the value of those two common stuffs.

Khi gần nửa đêm, mẹ nuôi tôi bảo tôi đi ngũ để mai còn đi học. Bà lại làm tôi xúc động vì tôi chưa hề được mẹ ruột của tôi động viên nhắc nhở tôi điều gì cả. Quá nhiều người con được quá nhiều tiệc sinh nhật, quá nhiều lời khuyên của bố mẹ họ. Họ thường dửng dưng còn tôi thì không.

At about midnight, my God mother asked me to go to bed for my going to school tomorrow. She made me moved once more because my blood mother had never encouraged me or reminded me of anything. There are too many students having too many birthday parties, many pieces of their parents’ advice. They often ignore them but I don’t.

                                                         Rach Gia  Aug 19- 2011- my 56th birthday
                                                                           Thanh Luong